80 lượt xem

Để hưởng thụ nhân sinh phải biết tiết chế dục vọng

Dục vọng của chúng ta là thứ bản năng và khó tiết chế nhất, thế nhưng lại là thứ cần phải được tiết chế để cuộc sống đạt được sự cân bằng.
Một lần trong một cuộc phỏng vấn, Diễn viên Trần Đạo Minh nói: “Tôi không mua đại bác máy bay, cũng không mua mẫu hạm hàng không, tôi chỉ cần bảo đảm chất lượng cuộc sống cơ bản nhất, không có nhiều tham vọng quá đáng”.
Trần Đạo Minh là một người biết nhìn xa trông rộng, ông luôn có cái nhìn sâu sắc về cuộc sống. Có người bên cạnh hỏi: “Tại sao ông sống cẩn trọng như vậy”. Ông đáp: “Không thể cùng một lúc có được cả cá và bàn chân gấu, cậu vừa muốn ăn chơi đàn đúm, lại muốn công danh lợi lộc, có thể được sao? Không thể, tôi phải trói buộc bản thân, chứ không phải chuyện gì cũng làm”.
Nếu nói ông là một người không màng danh lợi, chi bằng nói ông là một người đã giác ngộ được cảnh giới làm người. Cảnh giới gì? Dùng câu nói của ông để trả lời:
“Thế giới này không phải thế giới của bạn, không phải bạn thành công rồi, bạn muốn làm gì thì đều làm được. Tôi cảm thấy cảnh giới cao nhất khi làm người đó là tiết chế, chứ không phải buông thả.
Vì thế tôi hưởng thụ thứ tiết chế này, chính là hưởng thụ lớn nhất trong cuộc sống, buông thả thì rất dễ, buông thả vật chất hay tinh thần đều rất dễ, điều khó chính là tiết chế. Làm một người có dục vọng rất dễ, nhưng để làm một người có thể khống chế được dục vọng của mình thì khó khăn gấp bội!”
Trong cuộc sống, chúng ta tranh giành với vô số người, nhưng lại không biết kẻ thù lớn nhất chính là bản thân mình. Đối mặt vòng xoáy danh lợi trong giới giải trí, xa thì thôi không nói, lấy ví dụ từ việc gần đây, ví như chuyện Trần Vũ Phàm chơi ma túy, nhiều người thắc mắc tại sao một người đang yên đang lành, lại dấn thân vào con đường dùng ma túy?
Có người nói để giải tỏa, có người nói mọi thú vui cần hưởng thụ trên đời anh ta đều hưởng thụ hết rồi, nên muốn theo đuổi thứ gì đó kích thích hơn. Nhưng nói cho cùng, đều là do không biết cách khống chế dục vọng bản thân.
Lời bài hát trong “Hoa đào phiến” của Khổng Thượng Nhậm viết: “Thấy anh ta dựng lầu son, thấy anh ta mở tiệc mời khách, lại thấy lầu của anh ta sụp đổ”. Có bao nhiêu người có tương lai rộng mở, cuối cùng lại bị hủy hoại bởi dục vọng không đáy của chính mình.
Nói đến đại quan tham đệ nhất triều Thanh, không thể không nhắc đến một người – Hòa Thân. Hòa Thân nỗ lực cả đời, phút chót lại trở thành tù nhân chết dưới dải lụa trắng, trong khung cảnh vô cùng thê lương, ông đã viết một bài thơ tuyệt mệnh:
Hòa Thân
“Năm mươi năm hư hư thực thực
Kiếp này buông tay tạ hồng trần
Năm sau nước dâng con lũ lớn
Nhận rõ hương hỏa kẻ hậu nhân.“
Quay đầu lại ông mới nhận ra, lòng tham của cải trước kia đã hại ông, hai tay trắng đầu thai vào kiếp sau. Theo ghi chép, của cải mà Hòa Thân tích lũy được ước tính khoảng 800 triệu đến 1,1 tỷ lượng bạc trắng, số vàng bạc cộng với đồ cổ, châu báu mà ông ta sở hữu vượt quá tổng thu nhập tài chính trong 15 năm của triều Thanh.