34 lượt xem

Phật dạy: 7 nghề kiếm ra bạc tỷ nhưng dễ gặp nghiệp báo về sau

Những công việc có thể đem đến cho bạn nhiều lợi nhuận nhưng dễ tạo nghiệp về sau. Phật dạy nên trách để giữ phước cho bản thân cũng như con cháu về sau.

Luật nhân quả dù đến sớm hay muộn cũng sẽ không bỏ sót một ai, những người làm việc ác nhất định sẽ phải chịu ác báo.

Cũng bởi rất coi trọng luật nhân quả nên Đức Phật thường ngăn cấm không cho người cư sĩ hành các nghề nghiệp ác để thoát ra khỏi cảnh khổ đau, sống an vui hạnh phúc.

Dưới đây là 7 việc làm mà Đức Phật dạy chúng ta đừng bao giờ làm kẻo rước quả xấu vào thân.

Đồ tể, giết hại, buôn bán thịt sống, thịt chín

Những người làm nghề sát sinh, giết hại động vật, gia súc, gia cầm…, buôn bán thịt sống, thịt chín cũng là một nghề không có hậu, đánh mất tâm từ bi.

Một câu chuyện cổ được lưu truyền như sau: Vào đời Thanh, ở huyện Đào Khê (Trung Quốc) có một kẻ nổi tiếng chuyên môn mổ thịt trâu đem bán là Phạm Đăng Sơn. Cả đời y giết hại không biết bao nhiêu con trâu vừa đem bán, vừa để ăn.

Một hôm trên trời bỗng nhiên mây đen tích tụ lại, trời đất tối sầm, rồi mưa gió nổi lên dữ dội, sấm chớp vang rền. Ngay lúc ấy, Phạm Đăng Sơn bị sét đánh trúng nhưng không chết, mặt mày cháy lém, da thịt cuộn lại, đau đớn rên la, kêu rống lên rất thê thảm, hai mắt đẫm nước mắt trợn lên như sắp lồi ra ngoài.

Do lửa đốt, da thịt nứt nẻ, anh ta dùng tay cạo những chỗ thịt bị rã nát, vò lại rồi bỏ thẳng vào miệng vừa ăn vừa nói: “Thịt trâu ngon quá”. Chừng vài tháng sau, Phạm Đăng Sơn tắt thở. Những người chứng kiến cảnh ấy đều thấy lạnh xương sống nên biết rằng đó là sự báo ứng của nghiệp sát sinh.

Những người hành nghề giết mổ thường có cuộc sống không được yên ổn, hay ngủ mơ thấy điềm xấu, tâm lý không yên.

Săn bắn

Về mặt tâm linh, săn bắn cũng chính là sát sinh, giết hại cầm thú, muôn loài. Từng có “nhân chứng sống” ở Phú Thọ kể về câu chuyện khó ai tin nổi.

Người này cho biết, ông không bao giờ nghĩ rằng đó là lần cuối cùng ông nổ súng bắn khỉ. Hôm đó ông gặp may, vừa đến cửa rừng đã nghe tiếng rào rào của đàn khỉ chuyền cành. Sau tiếng súng, đàn khỉ bỏ chạy tán loạn để lại trên mặt đất con khỉ cái trúng đạn và chú khỉ con mới sinh bám chặt trên lưng.

Dường như biết mình không qua khỏi, khỉ mẹ cuống quýt vạch vú nhét vào miệng con, đồng thời vơ vội mấy chiếc lá khô vắt sữa từ bầu vú bên kia xuống như muốn để dành. Ông Hồng đứng chết lặng nhìn khỉ mẹ thể hiện tình mẫu tử. Cảm giác ân hận, chua xót tràn ngập trong lòng.

Cây súng trên tay tuột xuống đất lúc nào ông cũng không hay. Hôm đó người thợ săn lão luyện về bản không phải với con thú trúng đạn mà là con khỉ nhỏ luôn miệng kêu gào trên tay.

Từ đó trở đi, ông bỏ hẳn nghề đi săn. Lương tâm dằn vặt ông một thời gian rất dài, con vật còn thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng như thế, con người huống chi phải tạo thêm nghiệp để nhận cái kết đắng cay?

Buôn bán hàng hóa độc hại, kém vệ sinh

Ngày nay trên thị trường có rất nhiều hàng giả hàng nhái, hàng có chất độc hại để tăng lợi nhuận cho người bán, Khi sử dụng những thứ này, người tiêu dùng có thể mắc các bệnh liên quan tới hệ thần kinh, hệ tiêu hóa, mắc các bệnh nan y.

Những người làm việc thất đức này sẽ sớm nhận được quả báo nặng nề, nhẹ thì mắc bệnh nặng thì bị bắt vào tù, phạt tiền…

Bán hàng đa cấp bằng chiêu trò lừa đảo

Bán hàng đa cấp cũng là nghề mang đến nghiệp báo. Không phải tất cả mô hình bán hàng đa cấp là xấu nhưng có nhiều nơi sử dụng chiêu trò để bán hàng (lừa đảo) là nghề xấu. Họ lợi dụng lòng tin của người khác để buôn bán những đồ dùng có giá đắt đỏ mà chất lượng không tốt.

Đồng thời, họ còn dụ dỗ người khác gia nhập, tham gia vào hệ thống bán hàng đa cấp để hưởng hoa hồng, ăn chia lợi nhuận… Thực tế, đây đều là những hành vi sai trái, sử dụng người lao động không đúng luật. Những người này sẽ bị mọi người khinh thường, xa lánh…

Không làm nghề chài lưới

Chài lưới cũng là một nghề rất độc ác, chuyên bắt tôm cá, giết hại loài thủy tộc, làm và sử dụng các loại như: đặt rọ, lờ, chài, lưới, vó, câu…

Truyện xưa kể rằng có một vị Hòa thượng trước khi xuất gia, chuyên săn bắt rái cá. Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được một con rái cá. Sau khi đã lột bộ da quý của nó, ông đặt con rái cá còn sống lên một bãi cỏ. Buổi tối, ông quay về chỗ cũ, nhưng lại kiếm không được con rái cá. Ông quan sát thật kỹ, phát hiện trong đám cỏ có dính một chút máu, vết máu dẫn đến một cái hang nhỏ gần đó.

Khi đến gần hang, ông ngỡ ngàng giật mình: Thì ra con rái cá chịu nỗi đau hành xác mất da, chạy về hang của mình.

Ông tự hỏi không hiểu tại sao con rái cá lại làm như vậy. Khi ông ta lôi con rái cá đã tắt thở ra, mới phát hiện hai con rái cá con vẫn còn chưa mở mắt, chúng đang ngậm chặt vú của mẹ, vốn dĩ đã chết lâu rồi…

Nhìn cảnh tượng ấy, ông bàng hoàng và chợt ngộ ra, từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được. Trước lúc chết vẫn còn nghĩ đến cho con thơ bú sữa, vì sợ con mình đói. Nghĩ tới đó, nước mắt ông rơi, cảm thấy tội lỗi, xấu hổ cho hành động của mình. Vì vậy, ông ta đem 2 con rái cá con về nuôi rồi khi nó lớn khôn ông thả nó về thiên nhiên. Sau đó ông quyết tâm xuất gia để chuộc lại những lỗi lầm của mình.

Cho vay nặng lãi

Cho vay lãi cao, nặng lãi là một nghề khiến chúng ta mất hết phúc đức. Bởi lẽ chỉ những người lâm vào bước đường cùng mới chọn cách này để giải quyết khó khăn.

Lợi dụng người khác có hoàn cảnh khó khăn để cho người ta vay lãi với mức ”cắt cổ”, đôi khi khiến người đi vay bị ồn vào đường cùng, thậm chí có thể bỏ mạng vì không trả nợ được.

Do đó, người làm nghề này sẽ sớm gặp quả báo, mất hết tiền bạc, bị bắt giam, ngồi tù…, thậm chí kiếp sau sẽ trở thành con nợ của người khác, bị hành hạ tới chết.

Không làm nghề buôn bán người

Nghề buôn bán người là nghề mãi nô (bán nô lệ). Nghề buôn hương bán phấn (nghề mãi dâm) cũng là nghề buôn bán người. Các nghề này rất độc ác, dùng thế lực, tiền bạc, vật chất bắt ép những người cô thân thất thế đang cảnh nghèo đói bán thân làm nô lệ, làm gái mãi dâm, khiến cho gia đình khổ đau và tan nát. Nghề mãi dâm là một nghề đồi bại làm mất nhân phẩm của con người, khiến con người không còn đạo đức và còn tệ hơn loài thú vật.

Các nghề nghiệp này, là các nghề nghiệp độc ác, giết hại chúng sinh và làm khổ đau, bệnh tật muôn người, khi chúng ta giết hại chúng sinh để ăn thịt không biết bổ béo được bao nhiêu nhưng nó cũng chính là nguồn gốc phát sinh ra bệnh tật, vì giết mạng phải nợ mạng, máu phải được trả bằng máu quy luật nhân quả mà. Quý vị nên nhớ, trên đời này không ai cho không ai cái gì đâu, con người đối với nhau còn như vậy huống chi là cướp đi một sinh mạng chúng sinh…

Do thế, những người hành những nghề nghiệp này để nuôi thân mạng, cha mẹ, gia đình và làm giàu trên sự đau khổ của muôn người muôn vật. Họ là những người vô minh không thấy luật nhân quả đang chi phối diễn biến từng phút giây trong mỗi con người, luật nhân quả sẽ không tha thứ một ai, nếu ai đã làm điều ác thì phải hứng lấy hậu quả khổ đau. Thường thì luật nhân quả hay đến muộn có khi người làm những việc ác nhưng phải rất lâu sau nhân mới hình thành, nhưng khi nó đến thì người ta mới nhận ra đó là quả báo,lúc đó chỉ còn biết kêu trời chứ chẳng ai có thể cứu được họ cả.

Vì thế, Đức Phật biết rất rõ nhân quả thiện ác, nên Ngài muốn cho đệ tử của mình thoát ra khỏi cảnh khổ đau, Ngài thường ngăn cấm không cho người cư sĩ hành các nghề nghiệp ác, dù nghề nghiệp ấy kiếm tiền rất dễ, nhưng nó không phải là hạnh phúc chân chính. Do đó, Ngài muốn cho các đệ tử của mình sống an vui hạnh phúc, không còn gặp cảnh đau khổ nữa.

Chính vì hằng ngày, trong cuộc sống chúng ta đã tạo ra nhiều nhân ác nên phải chịu những quả khổ đau đời đời kiếp kiếp, chứ không ai mang đến quả khổ ấy cho ta được dù kẻ đó là quỉ thần ác độc. Cũng như không có một vị thần Thánh nào hay một Đức Phật cùng những vị Bồ Tát nào ban phúc lành cho chúng ta được. Xin các bạn lưu ý cho điểm này.

Nhân quả là một đạo luật công bằng, chính chúng ta làm ra là chúng ta phải chịu, không thể người khác chịu thay cho chúng ta được. Vì thế, không ai mang đến khổ đau cho chúng ta mà chính chúng ta, cũng như không ai mang đến hạnh phúc an vui cho chúng ta mà chính chúng ta.

Bởi nhiều người không thấy luật nhân quả rất công bằng và công lý, cho nên trong cuộc sống họ chỉ thấy nghề nào làm ra tiền và có cơm ăn áo mặc dễ dàng, nhất là môi trường sống, nơi đó mọi người làm nghề sát sinh là dễ kiếm tiền thì họ bắt chước làm theo, nhưng không ngờ lại tạo ra vô vàn tội ác. Từ những hành động tạo ra sự chết chóc và đau khổ cho chúng sinh thì chính bản thân họ và ngay cả gia đình đều phải thọ lãnh những quả khổ đau ấy từ người này đến người khác.

Là đệ tử của Đức Phật, những hàng cư sĩ phải lưu ý sáu nghề nghiệp ác độc này, luôn luôn phải vâng theo lời dạy của Đức Phật và thì mới tìm thấy hạnh phúc, an vui của cá nhân và của cả gia đình mình. Hành nghề đúng như vậy mới gọi là chánh nghiệp, chính nghề nghiệp chân chính mới nuôi được chính mạng của mình và của mọi người trong gia đình. Từ đó mới có cuộc sống an vui, và hạnh phúc.