51 lượt xem

Thành Cổ Lạng Sơn – Giá trị lịch sử và biểu tưởng văn hóa

Nằm ở phường Chi Lăng của thành Phố Lạng Sơn, thành cổ với chu vi khoảng 1km từng là trung tâm văn hóa, kinh tế và chính trị của tỉnh Lạng Sơn. Thành có vị trí quan trọng trong việc trấn giữ và phòng thủ quân sự nơi cửa ngõ của đất nước.

Thành cổ Lạng Sơn hay còn gọi là Đoàn thành là di tích lịch sử cấp quốc gia. Thời điểm xây thành chưa được xác định cụ thể, đến năm Hồng Đức thứ 26 nhà Lê (1495) được tu bổ. Những lần sửa chữa tiếp theo là vào năm 1756-1758 triều đại Cảnh Hưng, năm 1837 nhà Nguyễn, năm 2001 cổng vòm phía Nam được tu bổ và cắm bia biển để bảo vệ, tới năm 2005-2006 lại được tu sửa lần nữa.

Thành cổ thiết kế theo hình chữ nhật, có 4 cửa các hướng Đông, Tây, Nam, Bắc và 19 điểm canh giữ, nay chỉ còn lại 2 cổng thành khá nguyên vẹn là ở phía Nam và Tây cùng một số đoạn thành. Chu vi của thành khoảng 1km, xung quanh bốn mặt đều rộng thoáng, bằng phẳng thuận tiện cho việc triển khai tấn công và ứng cứu khi cần. Đây là vị trí quân sự đắc địa có ưu thế cả công và phòng thủ. Trong ảnh là cổng phía Nam còn nguyên vẹn.

Khẩu pháo do Pháp sản xuất được đặt ngay trước cổng thành phía Nam.

Tường thành được xây bằng gạch vồ, cao khoảng 4 m.

Trên đỉnh tường thành gạch được xây chìa ra hai bên, mỗi bên 0,1 m tạo thành mái bảo vệ cổng tường thành chắc chắn.

Móng và chân thành được xây bằng đá vôi xanh, các phiến đá được gọt vuông sắc cạnh.

Tường thành phía Nam vẫn còn giữ được dáng cổ kính, cây cối mọc trùm bao quanh.

Cổng phía Tây đã được xây bít lại. Hiện nay tường thành bao bọc một số cơ quan như Tỉnh ủy, Bộ đội Biên phòng, Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh.

Vết tích của cổng thành cho thấy, bản lề được tạo bởi một lỗ ở dưới chân và bên trên đục vào phiến đá lớn, có hoa văn làn mây công phu.

Tường thành phía Tây, nhiều đoạn đã xuống cấp.

Một đoạn của thành cổ phía Đông. Thành cổ Lạng Sơn đã được xếp hạng cấp quốc gia năm 1999. Theo Ban quản lý di tích tỉnh Lạng Sơn, đây là di tích lịch sử có vai trò quan trọng trong các cuộc đấu tranh chống giặc ngoại xâm ở Lạng Sơn, là công trình kiến trúc quân sự kiên cố, quy mô của các vương triều phong kiến Việt Nam.